Lão hán hét thảm một tiếng rồi ngất lịm đi.
Nhãn cầu của lão bị moi sống ra ngoài, lăn tròn trong chiếc thìa của Trọng Tôn Mưu, vẫn còn nguyên vẹn.
Trọng Tôn Mưu tiện tay vớ lấy cái chén, rót nước rửa sạch nhãn cầu rồi mới đưa ra ánh sáng để xem xét kỹ lưỡng.
“Quả nhiên là thứ này.” Hắn gảy ra một sinh vật nhỏ như con trùng màu đỏ từ trên nhãn cầu, thứ này rơi xuống bàn rồi ngọ nguậy: “Nhãn mãn.”




