Chẳng biết từ đâu thổi tới mấy trận cuồng phong, kéo từng đám mây đen kịt che kín cả bầu trời.
Chớp mắt một cái, mưa bão đã trút xuống.
Cảnh này đã không thể gọi là mưa xối xả nữa, mà phải gọi là trút nước — cứ như thể lão thiên gia đang cầm một cái chậu tắm khổng lồ, hắt nước xuống mặt đất không ngừng nghỉ vậy.
Cơn mưa vừa đổ xuống, hòn đảo dường như bị cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài, tầm nhìn trên mặt nước chưa tới mười lăm trượng.




