Thời gian không còn nhiều, Hạ Linh Xuyên nghiêm mặt nói với Hạ Thuần Hoa: "Phụ thân, đây là lần cuối cùng ta gọi ông bằng hai tiếng này! Ta chính là Hạ Linh Xuyên, hàng thật giá thật, không phải Chung Thắng Quang, cũng chẳng phải vong linh Bàn Long thành nào cả! Ta từng cứu ông khỏi tay quỷ viên, từng cứu ông bên bờ hồ Tiên Linh, lại càng từng xả thân cứu ông giữa dòng nước xiết Hàm Hà! Ngoại trừ con ruột, thử hỏi có cô hồn dã quỷ nào chịu liều mạng cứu ông không!"
Từng chữ như dao găm đâm thẳng vào tim.
Hạ Thuần Hoa á khẩu, Hạ Linh Xuyên lại chẳng buồn để cho hắn có cơ hội mở lời, sắc mặt thoắt biến, đột nhiên gầm lên:
"Vậy mà ông lại đem ta đi thù thần! Ông thừa biết phàm nhân không thể chịu đựng được sự giáng lâm của Thiên Thần, thế mà vẫn không chớp mắt mang chính con ruột của mình ra thù thần! Hổ dữ còn không nỡ ăn thịt con, ông quả thật cầm thú cũng không bằng! Ta đúng là xui xẻo tám đời mới vớ phải người cha như ông, đồ đạo đức giả, máu lạnh ích kỷ, tàn nhẫn độc ác!"




