Ngoại trừ Trần Hằng, không một ai ở đây dám vỗ ngực xưng tên có thể nắm chắc phần thắng trước hắn. Ngay cả Doãn Quyền khi đối đầu với Chu Sư Viễn cũng chỉ miễn cưỡng ngang tài ngang sức, trong lúc đấu pháp chỉ cần một chút sơ sẩy là có nguy cơ trọng thương ngay.
Lúc này, thấy Trần Hằng sau khi du đấu cả canh giờ vẫn còn dư lực phản kích, lại còn nhắm thẳng vào Chu Sư Viễn mà bỏ mặc những người khác.
Hành động ấy của hắn.
Như thổi bùng lên ngọn tâm hỏa trong lòng đám người Doãn Quyền!




