Kiều Đình tuy muốn nói một cách ẩn ý, nhưng người nàng muốn hỏi là ai thì đã không cần nói cũng biết.
“Xem ra, cũng giống hệt Trần Ngọc Xu năm xưa, khiến nữ tu bình thường vừa gặp đã khó lòng dứt bỏ? Chỉ mong Trần Hằng hắn có thể giữ vững tâm chí, đừng sa vào tà ma yêu đạo mới phải…”
Tâm thần Kiều Ngọc Bích hiếm khi có chút ngẩn ngơ, tâm tư phức tạp, ý niệm chập chờn, dường như nhớ lại chuyện gì đó.
Một lát sau.




