Sương thơm lượn lờ, nước chảy róc rách.
Từng sợi khói mỏng manh từ các khe hở của điện các từ từ bốc lên, sương mù ẩm ướt như phả vào mặt, mềm mại lượn lờ, trong veo như ngọc.
“Muốn thử ta?”
Trần Hằng đã sớm chuyển đổi thai tức của mình thành thuộc tính của “đĩnh kim chân khí” khi còn ở luyện khí cảnh giới.




