Trên vạn dặm không trung vốn trong xanh như ngọc, giờ đây lại in hằn một vết nứt màu xanh thẫm dài trăm trượng. Vết nứt ấy tựa như vật sống, khẽ cuộn mình, co rút.
Mờ mờ ảo ảo, có thể trông thấy vô số núi non sừng sững, sông nước cát đá bên trong vết nứt, từng đợt sóng vỗ vang trời, đủ loại cảnh quan hùng vĩ tráng lệ, khiến lòng người chấn động.
Trong vết nứt tựa hồ ẩn chứa một thế giới khác biệt —
Hùng vĩ bao la, tuyệt đẹp vô cùng!




