Từ xa, hắn đã thấy cỗ khôi lỗi của mình tuy được Dương Khắc Trinh che chở, nhưng dưới thế công của Kim Tông Thuần vẫn phải chật vật chống đỡ, hiểm tượng vây quanh. Trong lòng Thái Khánh nóng như lửa đốt, hắn hét lớn một tiếng, vội vàng tế khởi bảo châu nện thẳng xuống đỉnh đầu Kim Tông Thuần.
"Ồ, chân thân đến rồi sao? Giấu kỹ phết đấy nhỉ!"
Kim Tông Thuần cười gằn một tiếng, không né không tránh, đưa chiến mâu chắn ngang ngực, vững vàng đỡ lấy một đòn uy mãnh nặng nề này.
Lần giao phong này, dù chân thân Thái Khánh đã dốc toàn lực xuất thủ, nhưng chỉ sau mười mấy hiệp giao chiến, hắn đã bị đánh cho sức cùng lực kiệt, suýt chút nữa bị Kim Tông Thuần đâm một mâu xuyên thủng hộ thân linh quang, nát bấy cả đầu.




