Vô lý! Rốt cuộc là chuyện gì thế này? Lục Hàn Sinh trợn mắt há mồm, nhìn chằm chằm Trần Thanh Nguyên vẫn bình thản như không.
Trong lòng hắn dâng lên sóng to gió lớn, cảm giác nguy hiểm ngày càng mãnh liệt.
"Lực vẫn chưa đủ, ngươi không thể nào chỉ có chút bản lĩnh này chứ!" Giọng điệu của Trần Thanh Nguyên tuy rất bình thản, nhưng lại có sức sát thương cực lớn.
"Ngươi... ngươi đúng là có chút kỳ quái."




