Một canh giờ sau.
Trên giường êm ái, Tạ Nguy Lâu mở mắt, hắn ngáp một cái: "Đêm dài đằng đẵng, mà chỉ ngủ được một canh giờ, thật là đáng tiếc."
Lục Minh Nha đã trở về, nàng ngồi trên ghế, liếc Tạ Nguy Lâu một cái: "Xem ra ngươi đúng là bách độc bất xâm! Uống Cửu U Minh trà, cho dù uống cả đan dược đặc biệt của Luân Hồi giáo thì cũng sẽ có vài ảnh hưởng lạ, nhưng nhìn dáng vẻ của ngươi, tinh thần căng tràn, chẳng hề bị ảnh hưởng chút nào."
Tạ Nguy Lâu ngồi dậy, hắn nhìn Lục Minh Nha: "Lục cô nương, giường này rất mềm, rất ấm, không định thử sao?"




