Lúc này, Nhan Băng Nghi khẽ rũ mi, ánh mắt dừng lại nơi cổ tay. Cổ tay nàng trắng ngần như ngọc, bên trên trống trơn, cảm giác như bị thứ gì đó trói buộc đã trở nên vô cùng yếu ớt.
Mối liên kết trong cõi u minh tựa như sợi tơ du, gần như sắp sửa biến mất. Dường như chỉ cần thổi nhẹ một hơi, hay cử động mạnh một chút thôi cũng đủ khiến nó đứt đoạn, tan biến ngay lập tức.
Thế nhưng, cảm giác bị trói buộc ấy lại như dòi trong xương, không cách nào rũ bỏ. Dù cho có mong manh, yếu ớt đến đâu thì nó vẫn cứ tồn tại.
Nhan Băng Nghi khẽ nhíu mày, nhân quả trên người tên Trịnh Xác này quả thực khó giải!




