Nhìn thấy Cấm Võ vệ bước ra từ bóng đêm, Yến Lan không hề hoảng loạn, các quan viên đứng sau lưng hắn cũng vậy.
Một lão thần tiến lên một bước, nói: “Bệ hạ, đội Cấm Võ vệ dưới trướng ngài tuy mạnh, nhưng rốt cuộc số lượng có hạn. Nay hoàng cung đã bị khống chế, ngài tốt nhất nên từ bỏ chống cự. Ngài có thể làm thái thượng hoàng, chứ không phải tiên hoàng.”
Lông mày dài che khuất đôi mắt, khiến người khác không thấy được ánh mắt, nhưng lời nói đã phơi bày dã tâm không chút che giấu.
“Các ngươi, lũ già này... đều đã nửa bước xuống mồ rồi, sao dã tâm lại càng lúc càng lớn thế.”




