Nghe lời Vũ Định Bắc, Trường Minh đạo trưởng thật sự không thể nhớ ra hắn là ai, nhưng đối với tình hình hiện tại, quá khứ đã là mây khói, không còn quan trọng nữa.
“Huyền Đương đứng ở Cô Châu, được bá tánh Cô Châu tôn sùng, dù phải vì bá tánh Cô Châu mà rơi vào vạn kiếp bất phục, bọn ta cũng không oán không hối.”
Trường Minh đạo trưởng trầm giọng nói, tay trái hắn đưa lên điểm ba lần vào cánh tay, tức thì, cánh tay phải của hắn khôi phục khí lực. Hắn cầm trường kiếm tiến lên, chuẩn bị tiếp tục chiến đấu.
Vũ Định Bắc nghiêng đầu nhìn hắn, đôi mắt dưới mặt nạ lộ vẻ tức giận.




