Lý Húc Đông cảm thấy hôm nay mình chắc chắn sẽ chết.
Mặc dù trong hơn năm mươi ngày qua, hầu như ngày nào hắn cũng nghĩ vậy.
Là đội trưởng hậu cần chịu trách nhiệm cung cấp đạn dược cho đội xe Thiểm Điện hiệu, Lý Húc Đông chưa bao giờ che giấu sự tiêu cực của mình. Thậm chí khi đồng đội tỏ ra chán ghét vì hắn thường xuyên lẩm bẩm những câu như “Sắp toi rồi”, “Lần này chắc chắn không thoát được”, “Tự nuốt một viên đạn còn sướng hơn là bị tang thi gặm nát khớp tay...”, hắn vẫn luôn hùng hồn nói ra lý lẽ của mình.
“Giữ một chút tiêu cực luôn tốt hơn là ôm hy vọng rồi đột nhiên tuyệt vọng. Sự chênh lệch quá lớn dễ khiến người ta biến dị.”




