Cộp, cộp.
Tiếng bước chân khe khẽ vang lên, từ trong bóng tối nơi góc phòng, một bóng người cao gầy với đường nét sắc lạnh chậm rãi bước ra.
Sở Nghiên có gương mặt lãnh đạm, dường như không hề có chút cảm xúc nào. Cô bước tới đứng trước mặt Hoa Hiểu Linh, bình thản nói: “Cô không lo tôi sẽ phá hỏng kế hoạch của cô sao?”
Hoa Hiểu Linh khẽ cười, từ tốn đáp: “Kế hoạch nào cơ? Bảo vệ sự an toàn của Lâm Hiện ư? Cố gắng đẩy nhanh đàm phán với Phượng Hoàng Hội? Hay là kế hoạch nỗ lực bảo toàn một tia hỏa chủng văn minh nhân loại?”




