“Này, lão Ngô, sao giờ này còn ngủ?”
Hồng Liệt sải bước đi tới, nhìn Ngô Ưu đang nằm phơi nắng giữa sân chẳng khác nào lợn chết, lập tức nhíu mày, tiến lên vỗ mạnh vào cái bụng phệ đang lộ ra của hắn.
“Không ngủ thì làm gì?” Ngô Ưu lườm hắn một cái: “Giống ngươi chắc? Ban ngày ban mặt mà cứ như đứa trẻ ranh, chạy ra phố chen chúc với đám dân chợ búa để xem náo nhiệt?”
Hồng Liệt cười hì hì: “Có gì không tốt? Ngươi không biết mấy ngày nay náo nhiệt thế nào đâu, nào là tỷ thí binh khí, nào là so tài xạ thuật. Ta nói thật nhé lão Ngô, lính dưới trướng ngươi lợi hại thật đấy, ai nấy quyền cước, đao thương thuẫn kích đều có cơ sở công rất vững chắc. Đặc biệt là tiểu tử tên Di Đằng kia, một tay mã sáo múa đến là đẹp, nếu hồi nhỏ ta có được cơ sở công như vậy thì đã chẳng bị lão đầu tử cầm roi đuổi đánh suốt ngày rồi!”




