“Chủ nhân, không thể do dự thêm nữa đâu. Kích hoạt mặt dây chuyền một lần tốn cả một bình ban lan tinh tủy đấy, lãng phí thì xót xa lắm. Cứ để ta ra thử xem thạch trận này có gì huyền diệu.”
Tiểu bạch xà lại tiếp tục thúc giục.
Trần Lâm lại chẳng hề vội vã.
Đương nhiên hắn cũng xót ban lan tinh tủy, nhưng bảo vật sinh ra là để dùng, chỉ cần dùng đúng chỗ thì không tính là lãng phí, tuyệt đối không thể vì tiếc của mà mạo hiểm.




