Lặng lẽ thu Đả Thần Thạch vào túi, Diệp Thu lộ ra một nụ cười như có như không.
Hắn không có nhiều thời gian để nghiên cứu khối đá này. Lúc này, bên ngoài sơn cốc, con nghiệt long kia đang quậy tưng bừng, nếu không sớm giải quyết nó, e rằng sẽ ảnh hưởng đến việc tu hành của Linh Lung.
“Gầm…”
Chỉ nghe một tiếng gầm giận dữ rung chuyển trời đất, ngay khoảnh khắc ấy… trời long đất lở, thân thể khổng lồ của cự long quét ngang qua, dãy núi trăm vạn dặm trong nháy mắt bị san thành bình địa.




