Đây là một phương thiên địa vô cùng rộng lớn, mà Tô Tín đang đứng ở khu vực rìa của nơi này. Bên cạnh có một chiếc bàn trà đơn sơ cùng một chiếc bồ đoàn đặt trên mặt đất. Tô Tín khẽ trầm ngâm rồi ngồi phịch xuống bồ đoàn, đưa mắt nhìn về phía hư không trước mặt.
Đập vào mắt hắn là một mảng mông lung, gần như không thể nhìn thấy bất kỳ vật chất nào.
Thế nhưng, nương theo một tiếng vang trong trẻo tựa như giọt nước rơi xuống, giữa khoảng không mông lung phía trước, một bức đồ án khổng lồ mang nét cổ xưa chậm rãi hiện ra trước mắt hắn.
Đây là bức đồ án vẽ một con dị thú cao đến vạn trượng, toàn thân phủ đầy lân giáp. Trông nó vô cùng dữ tợn, nhưng đồng thời lại mang đến một cảm giác hoàn mỹ đến lạ kỳ.




