“Đây là cái gì?”
Vừa rồi Tô Tử Tịch dường như không phát hiện ra vật này, hoặc có lẽ do hắn không chú ý đến án thư trước mặt nên mới bỏ sót.
Thứ đặt trên án thư, vậy mà lại là nửa bài tình thi.
“Hạnh thảo so le, dòng trôi tả hữu. Yểu điệu thục nữ, thức ngủ mong cầu.”




