"Tiếng sấm này lớn thật đấy."
Khó khăn lắm mới thở đều lại được một hơi, Kỳ Hoằng Tân lắng nghe âm thanh ầm ầm vang vọng bên ngoài. Dù trong lòng biết đê sông đã tu sửa xong, chẳng cần lo hồng thủy xâm lấn, nhưng hắn vẫn cảm thấy tâm kinh thịt nhảy, bất an khôn nguôi.
Lắng nghe một hồi, Kỳ Hoằng Tân quay sang nói với Chu phu nhân: "Phu nhân, ta bỗng thấy thèm bát canh ngọt nàng tự tay nấu quá."
"Vậy để thiếp đi nấu ngay cho chàng." Chu phu nhân lập tức đáp lời, rồi quay sang dặn dò con trai: "Tuấn nhi, con ở lại đây trông chừng phụ thân. Có chuyện gì thì chạy xuống bếp gọi ta, không được làm càn, biết chưa?"




