Chu phủ·Hậu trạch
Mưa vẫn rơi, lành lạnh trên mặt. Hoa cỏ trong sân vừa bị tàn phá ngổn ngang, may mà đây mới là mùa xuân, vốn dĩ cành khô lá non còn nhiều, đợi khi gió hòa nắng đẹp, chỉ cần sửa sang một chút là có thể tiếp tục sinh trưởng tươi tốt.
Từ khung cửa sổ nhỏ, Chu Dao lật mình ra ngoài như một con dơi, không một tiếng động, toát lên vẻ quỷ dị.
Thật kỳ lạ, nàng nhẹ nhàng nhảy xuống mái hiên, mưa rơi qua, đầu và thân nàng lại không hề ướt chút nào.




