Tô Tử Tịch tựa như đang ở trong bảo khố, ánh mắt nhìn đến đâu cũng là bảo vật.
Hắn nén xuống tâm tình kích động, dù trên mặt vẫn lộ vẻ kinh ngạc, nhưng biểu hiện này lại rất phù hợp với phản ứng của hắn nên Tô Tử Tịch cũng không cố tình che giấu.
“Không ngờ chủ nhân nhà ngươi lại có nhiều võ phổ đến vậy.” Tô Tử Tịch cất tiếng cảm thán.
Thiếu niên cũng không nén được vẻ đắc ý, mỉm cười: “Chủ nhân nhà ta bình sinh thích nhất là sưu tầm sách vở, những võ phổ này tuy thu thập cũng tốn chút công sức, nhưng đối với chủ nhân nhà ta mà nói thì cũng chẳng đáng là gì.”




