"Còn về việc ngươi không tìm thấy ta... là vì dạo trước, ta đi thăm họ hàng. Nhà họ ở nơi khác, đột nhiên có chuyện gấp nên ta vội vàng đi, tự nhiên cũng không kịp để lại tin tức cho ngươi."
"Thì ra là vậy." Diệp Bất Hối chợt hiểu ra, lại hỏi: "Chuyến thăm họ hàng lần này của ngài có thuận lợi không?"
"Cũng coi như thuận lợi." Đỗ Thành Lâm đưa tay lên che miệng, ho khan vài tiếng, ánh mắt mang theo ý cười: "Tuy ta có ngã bệnh, gặp chút phiền phức, nhưng tình hình của họ hàng không tệ. Đứa trẻ đã có chỗ dựa vững chắc, sẽ không dễ dàng bị người ngoài nhòm ngó nữa, ta cảm thấy rất an lòng."
"Vậy thì tốt rồi." Nghe Đỗ Thành Lâm nói vậy, Diệp Bất Hối lập tức đoán được, e rằng nhà mà Đỗ tiên sinh đến thăm là do một vị chủ nhân nhỏ tuổi đứng đầu, vì không yên tâm nên ông mới đi một chuyến. Nay đã trở về lại còn cảm thấy an lòng, ắt hẳn vị chủ nhân nhỏ tuổi đó không hề yếu đuối, có thể quản lý gia nhân, khiến người ngoài kiêng dè. Mà đây rõ ràng là chuyện riêng của nhà người ta, Diệp Bất Hối tự nhiên không tiện hỏi thêm.




