Thôi Triệu Toàn vừa lên thuyền, thấy cảnh ồn ào bận rộn trên thuyền thì không khỏi nhíu mày, nói: “Lúc này quá hỗn loạn, các ngươi về trước đi, trên thuyền không thiếu thời gian!”
Hiểu rằng Thôi Triệu Toàn muốn xử lý một số việc vặt, Tô Tử Tịch cũng không thất vọng, chắp tay vái chào Thiệu Tư Sâm rồi trở về thuyền của mình.
“Tô hiền đệ, ta thấy trong người không khỏe, đi nghỉ một lát trước, đợi đỡ hơn sẽ trò chuyện cùng ngươi.” Thiệu Tư Sâm có chút không muốn ở riêng với Tô Tử Tịch nên tùy tiện tìm một cái cớ, cáo từ rồi về phòng.
“Thiệu huynh cứ tự nhiên!” Tô Tử Tịch cũng không vạch trần, lúc này là buổi sáng, ngày đông hiếm hoi có nắng đẹp, sóng nước dập dờn, xa xa là những con thuyền nối đuôi nhau, thỉnh thoảng lại vọng tới tiếng mệnh lệnh. Hắn nghe mà như không, chỉ trầm tư.




