Hoàng đế híp mắt, tựa vào lưng ghế nghỉ ngơi, chẳng bận tâm thái giám nào đến hầu hạ mình. Trừ mấy thái giám theo hầu từ nhỏ, những kẻ khác đều là người có cũng được không có cũng chẳng sao, đổi ai cũng không hề gì.
“Mấy giờ rồi?” Chẳng biết qua bao lâu, Hoàng đế cất tiếng hỏi.
“Bẩm hoàng thượng, đã đến giờ Thân.”
Hoàng đế chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, cảm giác vô lực ấy lại trỗi dậy, khiến hắn phiền lòng, không thể ngồi yên được nữa, bèn đứng dậy bước ra ngoài.




