Lúc xuống thuyền, trời đã hơi tối, trước cửa lữ điếm này có hai chiếc đèn lồng, đến gần nhìn thì thấy viết bốn chữ “Dư gia lữ điếm”, một tiểu nhị đã tươi cười ra đón.
Tô Tử Tịch lại chú ý thấy, lữ điếm trông khá mới, nhiều nhất cũng không quá ba năm, trong khi bến tàu đi qua rõ ràng đã được xây dựng nhiều năm rồi.
Lại nghĩ đến bờ sông ngoài bến tàu ra thì vô cùng hoang vắng, hắn không nhịn được bèn hỏi tiểu nhị.
Tiểu nhị liếc nhìn ra ngoài một cái, lúc này mới hạ giọng: “Haiz, chẳng phải vì trước kia bờ sông từng có yêu quái quấy phá sao, chuyện này vừa xảy ra, ai còn dám ngủ lại ở đó ban đêm chứ?”




