Kể từ khi nhận được nửa mảnh Tử đàn mộc điền do tộc nhân ban cho, linh giác bản năng này của Hồ Tịch Nhan chưa từng sai sót, nàng đã nhìn ra con yêu này có điều bất ổn. Dù tức giận với ánh mắt xấc xược của hắn, nàng cũng nhận ra thực lực của con yêu này sâu không lường được, bèn tùy tiện tìm một cái cớ để rời đi.
Tôn Bất Hàn sao có thể để nàng đi?
Hồ Tịch Nhan vừa xoay người đã phát hiện Tôn Bất Hàn xuất hiện ở phía đối diện, chặn mất đường đi của mình.
"Ngươi còn muốn thế nào?" Thiếu nữ nhíu mày, lạnh lùng nói. Nàng tuy chưa chắc là đối thủ, nhưng cũng không phải quả hồng mềm.




