Điền Tùng Kiệt men theo con dốc đi về phía ký túc xá, vừa rẽ qua khúc cua đã ngẩng đầu trông thấy bức tường bị xe tải lớn đâm sập một mảng.
Con đường vốn có vẻ chật hẹp, giờ đây trông rộng rãi hơn hẳn.
Ánh sáng từ bên ngoài bức tường chiếu vào, rọi lên những mảnh vụn chưa được dọn dẹp sạch sẽ trên mặt đất, còn trên bức tường và nền đất đối diện là vệt nước chưa khô.
Người bị nghiền thành tương thịt không biết đã được chuyển đi đâu, nền xi măng sau khi cọ rửa gần như không còn dấu vết, chỉ còn lại bức tường trong vốn trắng như tuyết nay bị nhuốm một lớp "sơn" màu hồng nhạt.




