Bất chợt như nhớ ra điều gì, John vội thu lại khí thế, quay phắt đầu nhìn về phía sau.
Viện trưởng Celestina không biết đã rời ghế từ lúc nào. Dù chỉ khoác lên mình bộ tu phục giản dị, vóc dáng cô vẫn toát lên vẻ thanh thoát lạ thường.
Dưới ánh đèn bàn hắt ra từ phía sau, toàn thân cô như được phủ lên một tầng hào quang. Cô mỉm cười gật đầu, tựa như người dẫn đường đang giơ cao ngọn đuốc, soi sáng cho kẻ lạc lối giữa khu rừng sương mù dày đặc.
John cố nén sự hồi hộp và kỳ vọng trong lòng, cất tiếng hỏi câu hỏi mà hắn đã mong chờ từ lâu:




