Lão thái thái Sở gia sững người, dường như không ngờ miệng lưỡi Ninh Dịch lại độc địa đến vậy. Gân xanh trên vầng trán già nua của bà giật lên mấy cái, lửa giận trong lòng bốc lên ngùn ngụt.
Lão thái thái siết chặt cây trượng, bà đường đường là một Bát cảnh Thiên Nhân, nào chịu nổi những lời lẽ này của Ninh Dịch, bèn lạnh giọng: "Chân nhân dù sao cũng là Đạo Tông tông chủ, lẽ nào không có chút giáo dưỡng nào hay sao?"
Ninh Dịch cười khẩy: "Ngươi cũng sống đến từng này tuổi, sắp xuống lỗ đến nơi rồi, sống lâu như vậy mà tâm địa vẫn bẩn thỉu, thì lấy tư cách gì mà dạy dỗ ta?"
"Ngươi... ngươi..."




