Độn quang của ba người Ninh Dịch đáp xuống đỉnh núi, Lý Thanh Dương như trông thấy cứu tinh, vội vàng chạy tới hô: “Đồ đệ ngoan, cuối cùng ngươi cũng tới rồi.”
Ninh Tú Anh lúc này cũng theo Lý Thanh Dương bước ra khỏi tiểu viện, nàng giả vờ nghiêm mặt, quát: “Tông chủ tuy là đồ đệ của ngươi, nhưng thân phận địa vị của hắn bây giờ đã khác, sao ngươi có thể không trên không dưới như vậy!”
Nói rồi, Ninh Tú Anh củng thủ: “Ra mắt Tông chủ!”
Lý Thanh Dương trợn mắt há mồm, lúc này lão chỉ cảm thấy khó hiểu, tại sao ta và đồ đệ nói chuyện bình thường mà lại thành không trên không dưới?




