Trên bầu trời, vô vàn tinh tú rải rác.
Một vầng trăng khuyết lại lần nữa treo cao.
Trời trong đất sáng, vạn vật thế gian dường như đã trở về điểm khởi đầu, tựa như cảnh tượng trời rung đất chuyển, trời sập đất lún, quần tinh rơi rụng vừa rồi chỉ là một ảo ảnh, khiến người ta mơ hồ khó lòng đoán định thật giả.
Nhưng ba vị hòa thượng bát cảnh bối Tuệ của Huyền Không Tự, lúc này sắc mặt lại âm trầm, bọn họ cũng rất muốn coi mọi chuyện vừa xảy ra là ảo giác. Nhưng nếu thừa nhận đó là ảo giác, ngược lại sẽ khiến Phật tâm của mình bị nhiễm ô. Dù Phật pháp có cao thâm đến mấy cũng không thể tự lừa dối bản thân, những gì thật sự đã xảy ra thì đã xảy ra rồi, bọn họ không có khả năng thay đổi quá khứ.




