“Vương công tử!”
Sài Hân có chút e thẹn, gọi Vương Văn Hoa.
Sư muội của nàng là Tào Oánh liếc nàng một cái, thầm lẩm bẩm, nhìn ngươi bây giờ ra vẻ tiểu thư đài các, rõ ràng lúc đánh nhau thì hung hãn lắm.
Lục Vân lại rất vui mừng, y cảm thấy đối tượng mà sư muội muốn gửi gắm cả đời là một lựa chọn tốt.




