“Đa tạ Dư huynh.” Tô Cẩn Du cảm kích nói lời cảm tạ, cùng Ninh Dịch và Huyền Nữ đi vào trong.
Khi ba người đi vào, thần sắc trên mặt Dư Chính thoáng qua một tia cô tịch, khẽ thở dài một tiếng.
Trong gác lầu vẫn còn hạ nhân, Ung Vương tuy bị giam lỏng nhưng sinh hoạt cơ bản vẫn không có vấn đề gì.
Vị Ung Vương có thân hình hơi mập mạp này đang ngồi trên ghế uống rượu giải sầu, cả người vô cùng sa sút.




