Dù sao Vệ Uyên cũng không giống các tiên nhân bình thường. Các tu sĩ khác hễ chút là bế quan trăm năm, xem việc bế quan nhẹ nhàng như ăn cơm uống nước. Ví như Hứa Vạn Cổ, từ sau trận chiến với Thính Hải đã bắt đầu bế quan. Khi đó Vệ Uyên mới đến Tây Vực chưa lâu, nay đã hơn ba mươi năm trôi qua, vẫn chưa thấy lão xuất quan.
Vệ Uyên mỗi ngày có vô số sự vụ vụn vặt cần xử lý, Thanh Minh to lớn nhường này từng khắc đều không thể thiếu hắn, nếu cứ bế quan lâu như vậy thì sao mà được?
Chủ ý đã định, Vệ Uyên liền điều chỉnh phương hướng. Từ trong mạng lưới trận pháp đã bố trí xong, hắn từ từ vươn ra hơn ba ngàn sợi du ti, tựa như kim châm đâm sâu vào lòng đất tổ địa.




