“Mau ngồi, mau ngồi, nếm thử hổ nhục này đi. Ta chỉ luộc sơ qua, mùi vị tuy không bằng món ăn ở tửu lâu nhưng lại đại bổ hơn nhiều.”
Dương Cảnh múc hổ nhục ra bát, bày thêm mấy món rau dưa mua ở tửu lâu, cơm tẻ nóng hổi bốc hơi nghi ngút.
Cha con Dương lão tam ban đầu còn có chút câu nệ, nhưng thấy Dương Cảnh không hề ra vẻ bề trên, trong lòng hai người cũng thả lỏng hơn nhiều.
Hai người nếm thử một miếng hổ nhục, vị tươi ngon thuần hậu xộc thẳng lên thiên linh cái, khiến họ gắp liền mấy miếng lớn.




