Chương 2: Người nhà (1)

[Dịch] Loạn Võ Từ Bái Nhập Võ Quán Bắt Đầu

Cảnh Toàn

6.062 chữ

13-02-2026

Trời đã dần chuyển lạnh, nhưng buổi trưa lại ấm áp lạ thường.

Dương Cảnh ngồi trên chiếc ghế đẩu cũ kỹ, lưng tựa vào cửa chính gian nhà, vừa sưởi nắng, vừa suy tính những dự định sắp tới.

"Phùng Lôi, ngươi không cần nói nhiều nữa, nhà ta không định bán đất đâu..."

Bỗng nhiên, ngoài cổng sân vang lên tiếng tranh cãi ồn ào. Trong đó có vài giọng nói nghe rất quen, rõ ràng là giọng của tổ phụ và tổ mẫu.

"Hử?" Dương Cảnh nhíu mày, đứng dậy định ra ngoài xem sao.

Hắn vừa đứng lên đã thấy mẫu thân Lưu Thúy Linh, hông đeo tạp dề vải xám, tay lăm lăm con dao thái rau vội vã chạy vụt ra. Bà không quên ngoái lại dặn dò: "Cảnh nhi, con đừng ra ngoài, cứ ở yên trong nhà."

Dương Cảnh tất nhiên không trốn trong nhà, hắn lặng lẽ đi theo ra cổng sân. Lưu Thúy Linh liếc thấy con trai đi theo, bà không nói gì, chỉ khẽ nhích người sang, chắn trước mặt hắn.

Trước cổng sân có năm gã đàn ông đang đứng, tất cả đều mặc áo vải thô ngắn tay. Tên tráng hán cầm đầu phanh ngực áo, lộ ra chùm lông đen sì trên lồng ngực, vẻ mặt đầy hung sát.

Tiếp nhận ký ức của nguyên thân, Dương Cảnh nhận ra đám người này. Bọn chúng đều là đám côn đồ chuyên hoành hành ngang ngược trong thôn. Kẻ cầm đầu có chùm lông đen kia tên là Phùng Lôi, bốn tên còn lại đều là tay sai của gã.

"Dương Thủ Chuyết, ngươi đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.

Hai mẫu ruộng phía Bắc nhà các ngươi giờ đây đã bị ruộng đất của Ninh lão gia bao vây tứ phía rồi. Ta khuyên các ngươi nên biết điều một chút, mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ.

Có những kẻ các ngươi đắc tội được, nhưng có những kẻ các ngươi tuyệt đối không thể dây vào.

Ninh lão gia nhân từ, nguyện ý bỏ tiền ra mua đất. Nếu đổi lại là lão gia có tiền có thế khác để mắt tới, bọn họ chỉ cần tùy tiện giở chút thủ đoạn thì các ngươi chẳng những không giữ được hai mẫu ruộng tốt kia, mà ngay cả một xu cũng chẳng nhận được đâu."

Phùng Lôi khoanh tay trước ngực, cố tình gồng lên những khối cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay, ngoài cười nhưng trong không cười buông lời đe dọa.

Nghe lời đe dọa của Phùng Lôi, sắc mặt người Dương gia ai nấy đều tái nhợt.

Bọn họ hiểu rất rõ lời Phùng Lôi nói không hề phóng đại. Thời buổi này, đám địa chủ cường hào vì muốn thôn tính đất đai mà không từ bất cứ thủ đoạn đê hèn nào.

"Sự kiên nhẫn của lão tử có hạn thôi." Phùng Lôi hừ lạnh, "Ninh lão gia đã nói, cho các ngươi thêm một tháng để suy nghĩ cho kỹ. Một tháng sau, Ninh lão gia sẽ không cần hai mẫu đất này nữa đâu, đến lúc đó thì... hừ hừ!"

Ánh mắt hung ác của Phùng Lôi quét qua từng gương mặt người nhà họ Dương, ý tứ đe dọa lộ rõ mồn một.

Dương Cảnh đứng trước cổng sân, nghe rõ mồn một lời Phùng Lôi nói.

"Đây chính là tiên lễ hậu binh sao? Một tháng sau, nếu Dương gia không chịu bán hai mẫu ruộng tốt kia cho Ninh lão gia, e rằng đám người này sẽ bắt đầu dùng biện pháp mạnh."

Phùng Lôi quay người, ánh mắt dừng lại trên người Dương Cảnh đang đứng thấp thoáng sau lưng Lưu Thúy Linh. Bắt gặp ánh mắt của hắn, gã nhếch mép, nở một nụ cười gằn tàn nhẫn.

Gã biết tiểu tử nhà họ Dương đã bái nhập võ quán trong thành, vốn dĩ trong lòng cũng có chút kiêng dè.

Nhưng nửa tháng trước, tên nhóc này lại bị dọa cho chết ngất trong một căn nhà cũ. Căn nhà đó gã cũng biết, chỉ là trông hơi âm u một chút chứ tuyệt đối không có ma quỷ gì. Hồi trước khi còn sa cơ lỡ vận, gã cũng từng ngủ vài đêm trong căn nhà hoang đó rồi.Tâm chí của tiểu tử nhà họ Dương kém cỏi như vậy, cho dù có thật sự luyện võ thì cũng chẳng có tiền đồ gì, sớm muộn cũng bị đuổi khỏi võ quán mà thôi.

Sự kiêng dè trong lòng Phùng Lôi lập tức vơi đi quá nửa, ý định bức ép Dương gia lại càng thêm kiên quyết.

"Thằng ranh này nhát cáy như thế, không chừng ta chỉ cần trợn mắt một cái là dọa nó sợ vỡ mật..." Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Phùng Lôi. Gã thu lại ánh mắt, giơ tay trái lên vẫy nhẹ: "Chúng ta đi!"

Dứt lời, bốn tên đàn em liền theo chân Phùng Lôi rời đi, trước cổng sân chỉ còn lại mấy người nhà họ Dương.

Lúc này, hàng xóm láng giềng mới dám xúm lại an ủi, đồng thời lên tiếng mắng chửi hành vi cáo mượn oai hùm, làm tay sai cho kẻ ác của đám người Phùng Lôi.

Trò chuyện qua loa vài câu, lão gia tử Dương Thủ Chuyết liền gọi mọi người quay vào trong sân.

Vào đến nhà, ai nấy đều mang vẻ mặt nặng trĩu tâm sự.

Lời đe dọa vừa rồi của Phùng Lôi như phủ một tầng mây đen lên trong lòng mọi người.

Lão gia tử Dương Thủ Chuyết móc ra một cái tẩu thuốc, nhíu mày, ngồi bệt xuống bậc thềm trước cửa nhà chính, rít từng hơi thuốc sòng sọc.

Mẫu thân Lưu Thúy Linh thì cúi đầu đi vào bếp lo liệu bữa trưa.

"Bất đắc dĩ thì đành bán nốt hai mẫu ruộng tốt kia đi, vừa hay Cảnh nhi cũng đang cần tiền để luyện võ." Lão gia tử gõ gõ cái tẩu thuốc xuống bậc thềm, nói.

"Thế yếu không đọ lại được với người ta. Ninh lão gia muốn gom đất phía Bắc thôn thành một mảnh lớn, chắc chắn là đã nhắm chết vào hai mẫu ruộng nhà mình rồi, haizz..." Tổ mẫu Tần thị thở dài thườn thượt.

"Cứ đợi thêm xem sao, Phùng Lôi chẳng phải nói cho chúng ta thêm một tháng đó ư? Thử chạy vạy quan hệ xem có thể xin Ninh lão gia thêm chút đỉnh không." Lão gia tử nhíu chặt mày, nói tiếp: "Bên nhà chồng của Diễm Nhi hình như có chút dây mơ rễ má với quản gia nhà Ninh lão gia, lát nữa bảo con bé đi dò hỏi thử."

"Được, để tôi bảo Diễm Nhi hỏi xem." Tổ mẫu Tần thị gật đầu, ánh mắt chạm đến đứa cháu trai đang đứng bên cạnh, trong lòng mới thấy yên tâm đôi chút. "Đợi Cảnh nhi luyện võ thành tài, vài mẫu đất thì xá gì? Nhà ta nói không chừng cũng có được cơ ngơi như Ninh gia ấy chứ."

Nghe tổ phụ và tổ mẫu bàn bạc, lòng Dương Cảnh trĩu nặng.

Dương gia mấy đời tích cóp mới được hai mươi hai mẫu ruộng, trong đó có năm mẫu ruộng tốt, mười bảy mẫu ruộng xấu. Số lượng ruộng đất nhiều như vậy, trong thôn cũng được coi là có của ăn của để.

Chỉ là vì lo cho Dương Cảnh luyện võ, đất đai cứ thế đội nón ra đi, giờ chỉ còn lại hai mẫu ruộng tốt cuối cùng và mười mẫu ruộng xấu.

Cũng may Dương gia gốc gác dày dặn, bán đi nhiều đất như vậy mà vẫn còn lo liệu được sinh hoạt trong nhà.

Có điều hiện tại, hai mẫu ruộng tốt kia rốt cuộc vẫn bị cường hào trong làng để mắt tới.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!