Hắn nhìn thấu tâm can đối phương. Tiếng khóc của Dương Cát lúc này, cố nhiên có phần cảm động trước lời nói của tổ phụ, nhưng phần lớn vẫn là do e sợ thân phận và thực lực hiện tại của hắn.
Chẳng lẽ trước đây Dương Cát không biết nguồn gốc thâm giao giữa hai nhà hay sao? Vì sao lúc đó gã không khóc? Nói cho cùng, vẫn là do Dương gia nay đã khác xưa, khiến gã không thể không từ bỏ chút tâm lý cầu may kia mà cúi đầu nhận lỗi.
Hắn quay đầu nhìn bóng lưng tổ phụ. Lão nhân đang vỗ nhẹ lưng Dương Cát khẽ khàng an ủi, tấm lưng còng dưới ánh mặt trời bỗng trở nên thẳng tắp lạ thường.




