Lãnh Băng Nghiên run rẩy, trái tim như được ngâm trong hũ mật, đôi mắt đẹp ngập tràn tình ý, dường như có thể tan thành nước.
Nàng biết rõ nam nhân đang dỗ dành mình, nhưng vẫn cứ nghiện! Nam tử trên đời này, người biết nói lời ngon tiếng ngọt không ít, nhưng vừa mạnh mẽ lại vừa bằng lòng dỗ dành nữ nhân thì quả là trân quý vô cùng.
Quan trọng là trước mặt bao nhiêu tỷ muội thế này mà hắn vẫn bằng lòng nói ra, khiến nàng càng thêm yêu đến chết đi được!
“Vương gia... người đối với Nghiên nhi thật tốt!”




