Cũng khó trách Triệu Vân Đình không dám tin, cấp bậc Đại Tông Sư đã là tồn tại đỉnh cao trên Thiên Võ đại lục! Theo những gì ông biết, mấy vị có danh có họ đều đã sống hơn trăm năm, thậm chí hơn hai trăm tuổi! Trong lịch sử, những người trở thành Đại Tông Sư ít nhất cũng phải trên sáu mươi tuổi, làm gì có ai mới hai mươi mấy tuổi chứ!? Những Đại Tông Sư này sớm đã nhìn thấu hồng trần tục thế, chẳng còn hứng thú với việc tranh đoạt quyền lực của phàm nhân.
Trong mắt họ, chỉ còn lại cảnh giới Lục Địa thần tiên hư vô mờ mịt.
Trừ phi tai họa giáng xuống lợi ích bản thân, hoặc gia tộc gặp nguy cơ tuyệt hậu, nếu không, Đại Tông Sư sẽ không bao giờ xuất hiện! Ngay cả đế vương triều đại muốn gặp Đại Tông Sư cũng chỉ có thể dựa vào vận may.
Vì vậy, Triệu Vân Đình dù có điên cuồng đến mấy cũng không dám tưởng tượng Lâm Tiêu là Đại Tông Sư.




