“Giết hắn! Giết tên nghịch tặc này đi! Hắn chết không được tử tế đâu!”
Nhiếp Khánh đã rời đi, Lục Diệp chẳng còn tâm trí đâu mà màng tới chuyện khác, chỉ biết khản giọng gào thét.
Vô số binh lính từ bên ngoài xông vào, khí thế hung hăng lao thẳng về phía Đường Vũ.
Đám nho sinh ngây như phỗng, ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ. Trong lòng họ dấy lên sóng to gió lớn, nhưng khi đối mặt với binh đao, lại chẳng biết nên làm gì, mà cũng chẳng dám làm gì.




