[Dịch] Không Phải Chứ Quân Tử Cũng Phòng

/

Chương 88: Hắn vẫn nhiệt tình như vậy (Cầu vé!) (1)

Chương 88: Hắn vẫn nhiệt tình như vậy (Cầu vé!) (1)

[Dịch] Không Phải Chứ Quân Tử Cũng Phòng

Dương Tiểu Nhung

6.038 chữ

03-01-2026

Tầng ba Uyên Minh lâu, một gian phòng riêng không có cửa sổ.

Thị nữ bưng thức ăn ra vào nhẹ nhàng, không dám quấy rầy đám hào thương ngoại tỉnh đang im lặng bên ngoài.

Thức ăn đã dọn đủ.

Cửa phòng bị đóng chặt từ bên ngoài.

Trong phòng tĩnh lặng.

Bàn tròn, sơn hào hải vị bày la liệt.

Các vị khách ngồi chật kín quanh bàn, mắt dán vào mỹ vị, nhưng lại chẳng có ai là người đầu tiên động đũa.

Các thị nữ được tửu lâu sắp xếp đến hầu rượu bên cạnh thấy vậy cũng không dám tự tiện gắp thức ăn cho họ, càng không dám nói lời khéo léo nào để làm nóng không khí.

Bầu không khí dần đông cứng lại.

Mãi đến khi Vương Thao Chi, người đứng ra mời bữa tiệc, mặt gượng cười, đứng dậy nâng chén ra hiệu, hắn miễn cưỡng tỏ ra thân quen: “Mọi người mau ăn đi, sắp nguội cả rồi, đừng lãng phí lương thực.”

“Bây giờ ở Long Thành thứ không thiếu nhất chính là lương thực, còn cần tiết kiệm sao?” Mã chưởng quỹ lạnh lùng nói.

Không khí lập tức lặng ngắt.

Kể cả Vương Thao Chi với vẻ mặt sượng sùng, mười sáu vị lương thương đều im lặng không nói, vẻ mặt trở nên nặng nề, kìm nén.

Mấy tháng nay, tâm trạng của họ cũng giống như giá lương thực, trồi sụt thất thường.

Vốn tưởng Giang Châu này dù không phải bàn tiệc lớn thì cũng là một quán ăn sáng, ăn một miếng là có thể đi bất cứ lúc nào.

Nhưng vạn lần không ngờ, nơi này lại là một cái bẫy được sắp đặt công phu, lợi dụng lòng tham của họ!

Còn là loại đóng cửa thả chó!

Mẹ nó chứ, một huyện nhỏ chịu thiên tai ở một châu nhỏ không mấy nổi bật tại Giang Nam đạo, vậy mà lại có thể bày ra trò độc ác như vậy? Nơi nhỏ bé này lại có thể có cao nhân như thế sao?

Đúng là có hơi quá đáng rồi.

Mọi người thầm chửi rủa trong lòng.

Đúng vậy, sau mấy ngày bình tĩnh lại, lại còn chứng kiến xu hướng phát triển kỳ quái của sự việc, các lương thương đã lần lượt nhận ra. Nếu đến bây giờ mà vẫn còn người tin vào vị huyện lệnh trẻ tuổi có nụ cười thật thà thành khẩn kia, thì thôi đừng ngồi đây ăn cơm nữa, lần sau qua bàn trẻ con mà ngồi.

Nhưng dù đã biết những điều đó, Vương Thao Chi và các lương thương khác không khỏi cảm thấy đắng chát trong miệng.

Long Thành huyện này chính là một cái bẫy mà kẻ giăng bẫy đã chiếm hết cả thiên thời, địa lợi, nhân hòa.

Người ta ngay từ đầu đã tính toán cả rồi, giả vờ nhiệt tình hiếu khách, sau đó vừa làm nhà cái, vừa tự mình xuống sân, thế này thì chơi làm sao được?

Đặc biệt là ở những châu huyện phía Nam, nơi người dân kết bè kéo cánh bài ngoại, phong tục bảo thủ, rồng mạnh cũng khó đè được rắn đất.

Hơn nữa, điều quan trọng nhất là, bản thân họ thì có thể rời khỏi Long Thành bất cứ lúc nào, nhưng số lương thực quý giá nhất lại bị khóa chặt ở đó.

Độc ác.

Tên tỷ phu hờ kia đủ độc ác!

Nghĩ đến từng chuyện đã xảy ra trong mấy tháng nay, Vương Thao Chi không kìm được mà dùng chiếc khăn nóng lau tay trước bữa ăn, lau mạnh lên mặt một cái, rồi ném cho hồ cơ hầu rượu phía sau.

Thật ra đáng lẽ hắn phải cảnh giác từ sớm, đặc biệt là lần đầu tiên gặp được vị Lệnh Khương tỷ tỷ kia ở cửa tửu lâu tại Long Thành. Hắn đáng lẽ phải nghĩ ra, một tân huyện lệnh có thể khiến một vị Tạ thị quý nữ đi theo thì không thể nào là một con thỏ con đơn thuần được, nói không chừng còn là đệ tử thân truyền được vị Tạ Tuần bá phụ kia coi trọng...

Gã thanh niên thấp bé vô cùng hối hận.

Mã chưởng quỹ bực bội xua tay: “Các ngươi ra ngoài hết đi, đừng ở đây vướng víu.”

“Vâng.”

Mười sáu vị tửu cơ hầu rượu bên cạnh khách trong phòng cúi đầu hành lễ, lần lượt rời đi.

Theo lẽ thường là ăn cơm xong rồi mới bàn chuyện, nhưng lúc này, mỗi phút mỗi giây trong lòng đều bị sức nặng của mấy vạn thạch lương thực đang ngàn cân treo sợi tóc đè nặng, đám lương thương hoàn toàn không có tâm trạng ăn uống...

Vương Thao Chi liếc nhìn hồ cơ cao ráo đang lui ra bên cạnh, đây là người hắn đặc biệt chọn đến hầu rượu, không phải vì Vương Thao Chi thích phong vị dị vực này, mà là để chiếu cố việc làm ăn của vị hồ cơ đó.

Lần đầu tiên hắn gặp Lệnh Khương tỷ tỷ ở Uyên Minh lâu, nàng chính là đến thăm vị hồ cơ cao ráo này, tên đầy đủ của hồ cơ hình như là “Chức Doanh” thì phải, sau này Lệnh Khương tỷ tỷ dường như cũng thường xuyên đến tìm nàng, gần đây có vẻ còn đang bàn chuyện chuộc thân cho nàng...

Vương Thao Chi thật ra không hề thưởng thức nổi phong cách Hồ tộc này, thậm chí còn cảm thấy rất xấu. Có thể ở phương Bắc của đế quốc, tại Quan Lũng lưỡng kinh, có người Hồ quần cư, văn hóa phong khí tương đối cởi mở hơn, nhưng ở các đạo phía Nam, thế lực của các thế gia tông tộc địa phương lớn mạnh, thẩm mỹ đều thiên về truyền thống, phong khí cũng vô cùng bảo thủ.

Huống chi Vương Thao Chi lại xuất thân từ Lang Nha Vương thị, một gia tộc coi trọng y quan của Hoa tộc. Hắn ước tính nếu mình dám mang Hồ nữ về gia tộc, dù chỉ làm thiếp, ba chân ít nhất cũng phải bị đánh gãy một cái.

Cho nên hai tháng trước nghe nói vị tỷ phu hờ kia không chỉ mua một Hồ nữ về nhà, mà còn là loại tóc đỏ, Vương Thao Chi đã nghiêm nghị kính nể, lòng ngưỡng mộ như nước sông cuồn cuộn...

Cửa phòng bao lại được đóng lại.

Không khí ngột ngạt trong phòng hơi dịu đi một chút.

Vương Thao Chi lặng lẽ đảo mắt một vòng.

Có lương thương mày chau mặt ủ.

Có lương thương vẻ mặt như không còn gì luyến tiếc.

Cũng có lương thương mặt đầy giận dữ, đứng dậy đi đi lại lại trong phòng.

"Vương thiếu chưởng quỹ chọn gian phòng này quả là dụng tâm, cố ý chọn nơi không có cửa sổ, là sợ có người trong bọn ta nghĩ quẩn mà nhảy xuống sao?"

Mấy tháng không gặp, sắc mặt Lý chưởng quỹ đã già đi nhiều, nụ cười gượng gạo cũng có chút mệt mỏi, bèn nói đùa một câu.

Vương Thao Chi bất đắc dĩ xòe tay: "Nếu không nghĩ cách, e là trên đỉnh lầu cũng phải xếp hàng."

Gương mặt gã thanh niên thấp bé có chút mệt mỏi, nói với các thương nhân đồng nghiệp:

"Tình hình hiện tại, chắc hẳn chư vị tiền bối đều đã hiểu rõ. Cho nên mời bữa cơm này, chính là muốn chư vị gạt bỏ hiềm khích trước đây, tạm thời đoàn kết lại. Bọn ta không thể tan tác như một đĩa cát rời được nữa, nếu không cuối cùng đều phải từ trên lầu này nhảy xuống cả... Chư vị có chủ ý gì, có thể đưa ra, chúng ta cùng nhau bàn bạc."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!