“Tú Chân, bọn họ đã thoát khỏi Vô Gián địa ngục rồi, nhưng những người vẫn còn mắc kẹt trong đó thì phải làm sao đây?
Thế nhưng bọn họ đâu có cảm thấy đó là địa ngục đâu nhỉ? Vì vốn chưa từng thấy tịnh thổ nhân gian, nên cứ thế mà sống an phận, làm trâu làm ngựa.
Vậy mà chỉ có hai người bọn họ là không an phận, chạy đến nơi này… Không, ta không cần, ngươi ăn đi…
Ngươi nói xem, trong mắt thế nhân, hai người bọn họ có phải đều là kẻ điên không?”




