Đó là Tô phủ.
Á nữ tên Tú Nương có đôi mắt trong như nước suối, dường như có thể xuyên qua tầng tầng lớp lớp bóng cây và gió đêm đen kịt, nhìn thấy bóng hình xinh đẹp đang trông về phía này trên nóc một khuê phòng trong Tô phủ.
Dưới ánh trăng nơi đó, có một nho môn nữ quân tử thất phẩm đang chống cằm ngẩn ngơ, không biết đang nghĩ gì, ánh mắt nàng thường xuyên hướng về phía sân viện của đàn lang.
Đúng vậy, Tú Nương vẫn luôn biết.




