A Khiết không lập tức quay về Trường An.
Tháng đó, gã nằm dài trên bãi cỏ ngoài sân Bi Điền tế dưỡng viện dưới ánh nắng, miệng không ngừng ngân nga bài đồng dao “Quế Hoa nương”.
Sau đó, gã lại ở Bi Điền tế dưỡng viện thêm hai tháng, sống cùng những người già yếu tàn tật khác trong viện.
Vết thương của A Khiết đã đỡ hơn một chút, được các quản sự tăng nhân phát hiện và băng bó. Ai cũng cho rằng gã là một người đáng thương đến chùa cầu dung thân, giống như những bệnh nhân khác trong Bi Điền tế dưỡng viện.




