Tầm Dương Lâu.
Sảnh lớn lầu một vắng lặng nhưng đèn đuốc sáng trưng. Ngoài cửa sổ là cảnh sông nước mịt mờ, đêm nay tòa lầu này yên tĩnh đến lạ.
Dung Chân đứng trước bức tường trắng giữa đại sảnh, vươn chiếc cổ thon dài ngẩng đầu lên, ngắm nhìn bài thất tuyệt thi được lồng khung treo cao trên vách.
“Gió tây xào xạc khắp sân, nhụy lạnh hương tàn bướm chẳng lai… Năm nào ta nếu làm Thanh Đế, báo cùng đào hoa… nở một nơi…”




