"Bệnh lao của ngươi hình như đã đỡ hơn chút rồi."
"Đây không phải bệnh lao, đây là bệnh phương Bắc, càng đi về phía Nam, tự nhiên sẽ càng khỏe ra. Lão hủ đường đường là người phương Nam, vốn dĩ không nên ở lại phương Bắc."
"Chẳng qua phương Bắc gió cát khô hanh, không ẩm ướt như phương Nam mà thôi. Khí hậu khô hanh khiến bệnh tình của ngươi nặng thêm. Thế nhưng, ngươi là người phương Nam sao? Sao lại nói giọng Kinh Triệu chuẩn đến thế?"
"Ngày lão hủ còn trẻ, cứ ngỡ Trường An, Lạc Dương cái gì cũng tốt, cái gì cũng muốn học. Nào là giọng nói thanh tao chuẩn mực, nào là nhạc khúc hùng vĩ, rồi cả y phục gấm vóc điển nhã..."




