[Dịch] Không Phải Chứ Quân Tử Cũng Phòng

/

Chương 116: Người nhà Tô phủ (Năm nghìn hai) (2)

Chương 116: Người nhà Tô phủ (Năm nghìn hai) (2)

[Dịch] Không Phải Chứ Quân Tử Cũng Phòng

Dương Tiểu Nhung

6.139 chữ

03-01-2026

“Tô huynh, phòng của huynh hơi chật chội nhỉ, giường đâu rồi, sao không có lấy một cái giường? Hửm, huynh xếp sách cả dưới đất làm gì thế? Xếp... còn rất có hình thù... Khoan đã, đây không phải là giường của huynh đấy chứ?”

“Ây, Lương Hàn huynh nói nhỏ chút, gia nghiêm và gia từ sợ ta lười biếng nghỉ ngơi, không cho phép đặt giường trong thư phòng, ghế thừa cũng không được. Là tiểu muội nghĩ ra chủ ý, nói là lúc đọc sách mà thấy giường thì dễ buồn ngủ, phải cảnh giác không bị ngoại vật quấy nhiễu…”

“Vậy cái giường sách này của huynh…”

“Là dựng tạm thôi, ngủ gục trên bàn thực sự tê chân lắm, thỉnh thoảng không trụ nổi, bài vở lại chưa làm xong, ta liền ra đây nằm một lát, chợp mắt một chút... Nhưng phải dỡ đi nhanh thôi, không thể để bị phát hiện được... Lương Hàn huynh, lại đây, giúp một tay.”

“…”

Âu Dương Nhung lặng lẽ ở phía sau, đường đường là khách tới chơi nhà mà lại phải làm chân khuân vác, giúp Tô đại lang phân loại sách vở chuyển về giá sách, đúng là 'hủy thi diệt tích'.

Xong việc, Âu Dương Nhung xắn tay áo, lau mồ hôi, đi đến bên bàn đọc sách, nhất thời lại không tìm được chiếc ghế nào để ngồi.

“Tô huynh, công văn trên án của huynh... chất hơi cao rồi đấy.”

“Chờ chút chờ chút, ta dọn cho Lương Hàn huynh một chỗ ngồi. Phải rồi, Lương Hàn huynh uống trà gì, ta bảo nha hoàn đi pha trà.”

“À, ta sao cũng được.”

“Thải Thụ vừa mang đến một ít Lư Sơn trà, vừa hay, vậy dùng loại đó đi.”

Không lâu sau, nha hoàn ngoài viện của Tô đại lang bước vào phòng, dâng trà đã pha xong.

Nhưng bóng dáng của những nha hoàn này lại khiến Âu Dương Nhung không khỏi liếc mắt nhìn.

“Lương Hàn huynh sao vậy, có phải hạ nhân pha trà tay nghề không tốt không?”

“Cái đó thì không phải, Tô huynh, mấy nha hoàn trong phòng huynh... sao trông còn già dặn hơn cả ta vậy.”

Tô đại lang ngẩn ra, nhìn ra ngoài, thở dài một hơi, vẻ mặt như có cả một câu chuyện dài muốn kể:

“Đây cũng là do gia nghiêm và gia từ sắp đặt. Nha hoàn trong viện đều như vậy cả, tuổi tác có hơi lớn một chút, nhưng cũng tốt, tay chân rất nhanh nhẹn, bình thường cũng không làm phiền ta đọc sách…”

Hắn lại như vô thức lẩm bẩm một mình: “Chỉ là buổi sáng ngủ, nha hoàn phòng bên cạnh có tiếng ngáy hơi to một chút thôi.”

Khóe miệng Âu Dương Nhung giật giật.

Đây đâu phải là nha hoàn, rõ ràng toàn là các thím các dì... tất cả đều là những nha hoàn đứng tuổi chất phác.

Người ta thì hồng tụ thiêm hương, còn huynh đây thì gạo kê cộng súng trường.

So với những nha hoàn tuổi xuân phơi phới, xinh như hoa như ngọc trong viện của tiểu sư muội ban nãy... Chà, quả thực không giống con ruột, đề nghị nên tra lại.

Hơn nữa còn thanh tâm quả dục, chăm chỉ đọc sách đến mức này... nếu không phải cả thư phòng đều cổ kính trang nhã, Âu Dương Nhung suýt nữa đã nhìn quanh tìm mấy câu khẩu hiệu đếm ngược ngày thi rồi.

Tô huynh không phải chỉ nói vần nói vè cho vui, huynh ấy là thật sự dùi mài kinh sử.

Đùa thì đùa, nhưng sau khi chứng kiến những điều này, Âu Dương Nhung có chút kính nể, vô cùng thấu hiểu vì sao Tô đại lang lại vừa chín chắn vừa tiều tụy như vậy, đổi lại là ai cũng sẽ bị dày vò đến bộ dạng này.

Có lẽ vì đều là người thích ganh đua, nên hai người có một sự thân thiết tự nhiên.

Âu Dương Nhung thành khẩn nói: “Tô huynh, chuyện đọc sách phải rèn luyện thói quen tốt, rồi từ từ mà tiến, rất khó để một sớm một chiều thành công, ngày thường vẫn nên bảo trọng thân thể trước.”

Tô đại lang có chút cảm động:

“Đa tạ Lương Hàn huynh, thực ra... ta rất ngưỡng mộ huynh, không chỉ biết đọc sách, mà còn biết làm việc, người nhà không cần phải lo lắng. Bữa tối hôm trước, phụ thân và mẫu thân lại nhắc đến chuyện của Lương Hàn huynh, bảo ta phải học tập cho tốt, tiểu muội cũng khen một câu.”

“Chuyện gì chứ, đều là người ta đồn bậy cả thôi.”

Tô đại lang lắc đầu, thành khẩn nói: “Sau này phải xin Lương Hàn huynh chỉ giáo nhiều hơn.”

Âu Dương Nhung lắc đầu, “Chỉ giáo không dám nhận.”

Tô đại lang chợt hiểu ra: “Phải rồi, quên chưa dẫn Lương Hàn huynh đi gặp phụ thân, trước đây Tạ gia muội muội thường nhắc đến Lương Hàn huynh, phụ thân cũng đã sớm muốn gặp huynh một lần rồi, đi nào đi nào.”

Âu Dương Nhung vốn định từ chối cáo từ, nhưng không chịu nổi sự nhiệt tình của Tô đại lang, không nói hai lời đã bị hắn kéo đến một đại sảnh trang nhã rộng rãi ở phía tây Tô phủ.

Ở đó, Âu Dương Nhung đã gặp được Tô gia lão gia Tô Nhàn.

Tô Nhàn là một người đàn ông trung niên khoảng bốn năm mươi tuổi, mặc một thân lam bào sạch sẽ, ra dáng một văn sĩ.

Lần đầu gặp mặt, y không hay nói cười, vẻ mặt khá nghiêm nghị, nhưng đường nét mày mắt lại tương tự Tô đại lang. Ừm, xem ra không cần tra nữa, là ruột thịt rồi...

Ngoài ra, Tô Nhàn trông gầy hơn Tô đại lang một chút, cũng thấp hơn một chút.

Nhưng không khó để nhận ra, người này lúc trẻ hẳn cũng là một trang tuấn nam, cho dù là đến bây giờ, vẫn còn nét phong độ.

Ngoài ra, vị Tô bá phụ này mày khẽ chau, tự toát ra vài phần khí chất u uất.

Nỗi u uất này không giống với vẻ mày chau mặt ủ của Tô đại lang vì ngày ngày đèn sách, vị Tô bá phụ này dường như lòng có điều phiền muộn quanh năm suốt tháng, nên khí chất chau mày u uất ấy mới thấm sâu vào tận xương tủy như vậy.

Âu Dương Nhung và cha con Tô Nhàn gặp nhau trong đại sảnh, tự nhiên cũng không thể thiếu một màn khách sáo hàn huyên.

Sau khi hành lễ chào hỏi lẫn nhau, Tô Nhàn ngồi ngay ngắn trên ghế chủ, sắc mặt nghiêm nghị, hỏi Âu Dương Nhung vài chuyện về ân sư Tạ Tuân.

Qua một hồi trò chuyện, vị Tô bá phụ này nói năng trầm ổn, chỉ là trông có vẻ cổ hủ, nhưng không ra vẻ bề trên nhiều, lại quan tâm đến vãn bối, khá là nhiệt tình.

Ba người lại trò chuyện một lúc, ai nấy đều uống trà, đại sảnh trở nên yên tĩnh.

Đặt chén trà xuống, Tô Nhàn không nhịn được mà nhìn mặt Âu Dương Nhung thêm mấy lần.

Người sau ngẩng đầu hỏi:

“Tô bá phụ có phải có lời gì muốn nói không?”

Tô Nhàn nghĩ ngợi, cảm thấy cần phải làm tròn nghĩa vụ giáo huấn của bậc trưởng bối, y gật đầu, chỉ vào hai vệt đỏ trên mặt Âu Dương Nhung nói:

“Hiền chất, vết thương trên mặt ngươi là do đâu vậy?”

Âu Dương Nhung đành nói: “Nói ra thật xấu hổ, tối qua vãn bối hái nho, thang không vững, bất cẩn làm đổ giàn nho, nên mặt mới bị xước một chút.”

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!