[Dịch] Không Phải Chứ Quân Tử Cũng Phòng

/

Chương 112: Xin sư huynh quản giáo (1)

Chương 112: Xin sư huynh quản giáo (1)

[Dịch] Không Phải Chứ Quân Tử Cũng Phòng

Dương Tiểu Nhung

6.008 chữ

03-01-2026

“Sư huynh không đi lo chuyện tân hà đạo sao?”

“Ta không có việc gì, đến thăm sư muội.”

“Hóa ra sư huynh cũng biết lười biếng.”

“Không phải lười biếng, mà là thật sự đã làm gần xong rồi. Mấy ngày qua ta cũng không hề rảnh rỗi, chạy đôn chạy đáo khắp nơi, hôm qua còn đến Đông Lâm tự một chuyến.”

“Đến Đông Lâm tự làm gì?”

“Chuyện của Chiết Dực cừ.”

“Chiết Dực cừ? Là tân hà đạo sao... Sư huynh thật biết đặt tên.”

“Sao muội biết là ta đặt?”

“Rất giống phong thái của sư huynh.”

“Ta có phong thái gì chứ... Thôi bỏ đi. Nói lại chuyện chính, không ngờ Thiện Đạo đại sư lại nhiệt tình hiếu khách, thông cảm cho quan phủ như vậy, còn kiên quyết đòi tham gia vào việc xây dựng Chiết Dực cừ do Long Thành huyện nha khởi xướng...”

“Vậy thì tốt quá. Sư huynh thật sự đã làm xong mọi việc rồi mới đến đây, đúng không?”

“Đúng vậy, tiểu sư muội yên tâm, không làm lỡ việc chính đâu.”

“Ồ...”

“Ủa, tiểu sư muội sao không nói nữa?”

“Mệt rồi.”

“Vậy ta về trước, muội nghỉ ngơi cho khỏe nhé?”

“Đợi đã, huynh... vào đi.”

“À, có bất tiện lắm không?”

“Ta vẫn mặc nguyên y phục nằm trên giường.”

“Vậy được. Vừa hay ta có mang cho muội ít nho.”

“Nho?”

Trong khuê phòng không nồng mùi son phấn của nữ nhi, ngược lại còn đậm đặc thư hương.

Âu Dương Nhung đang đi qua đi lại ở tiền sảnh, nghe vậy liền vén rèm sa ở phòng trong, tiến lại gần chiếc giường thơm nơi có bóng hình xinh đẹp đang thấp thoáng.

Sau rèm châu nửa vén nửa buông, nữ lang áo nho với mái tóc đen được buộc bằng dây lụa đỏ đang cắn môi, tựa vào đầu giường. Nàng ôm chăn trong lòng, che đi bộ ngực đầy đặn, liếc mắt nhìn hắn hai cái. Đợi hắn đến gần, nàng liền thu ánh mắt lại, nhìn thẳng không liếc ngang.

“Mặt sư huynh bị sao vậy?”

Âu Dương Nhung trước tiên đi đến mở cửa sổ, nheo mắt có thể thấy nha hoàn đang chờ trong sân.

Hắn kéo một chiếc ghế lại, tựa vào bên cửa sổ, thở ra một hơi dài, chỉ vào hai vết xước đỏ trên má phải nói:

“Vết này sao? Tối qua ta hái nho, giàn nho bị đổ. Haiz, sớm biết đã không để Vi Lại giữ thang, suýt chút nữa là đè trúng nàng, mà nàng cũng có mấy sức đâu. Ta thừa nhận, là ta đã sơ suất, ngồi bàn giấy lâu ngày, tay chân có chút không linh hoạt...”

Tạ Lệnh Khương khẽ chau mày, mắt không nhìn hắn:

“Sư huynh chẳng lẽ không nên tự kiểm điểm lại xem tại sao mình lại thích tự mình ra tay hay sao? Mới tháng trước sư huynh còn dạy ta làm việc không được lỗ mãng, vậy còn sư huynh thì sao? Những việc này không phải nên để hạ nhân làm sao? Thiên kim chi tử, bất tọa thùy đường, sư huynh không có việc gì lại đi hái nho làm gì.”

Âu Dương Nhung hơi sững người, quay đầu nhìn sư muội đang nói với giọng có chút trách móc.

Sao cảm giác mấy ngày không gặp, tiểu sư muội dường như có chút khác lạ.

Là trưởng thành hơn một chút rồi sao?

Không tranh cãi, Âu Dương Nhung cúi đầu lấy từ trong hộp ra một đĩa nho đã rửa sạch, lặng lẽ đặt lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường.

Tạ Lệnh Khương liếc mắt thấy, dường như cũng nhận ra điều gì, những lời oán trách nhỏ nhặt liền ngừng lại, không nỡ nói tiếp.

Âu Dương Nhung cười, đẩy đĩa nho tới, “Đây.”

Tạ Lệnh Khương không quay đầu, “Không ăn.”

Âu Dương Nhung gật đầu, thu đĩa lại.

“Đợi đã... đặt xuống.”

“Không phải muội nói không ăn sao?”

“Tặng rồi còn lấy lại à?”

Nữ lang sau rèm châu trừng mắt nhìn hắn.

“Ồ ồ ồ.”

Âu Dương Nhung thầm cười trong lòng, ngoan ngoãn đặt đĩa xuống.

Tiểu sư muội khẩu thị tâm phi thế này cũng có chút đáng yêu.

“Sư huynh làm sao biết ta thích ăn nho?” Tạ Lệnh Khương nhỏ giọng hỏi.

“Phụ thân của muội nói.”

“Sư huynh đi hỏi phụ thân ta chuyện này sao?” Nàng không khỏi quay đầu nhìn hắn.

Âu Dương Nhung mỉm cười, không đáp lời.

Hắn rảnh rỗi đâu mà đi hỏi sở thích, khẩu vị của tiểu sư muội làm gì, đừng nói là trước kia, ngay cả bây giờ cũng sẽ không.

Thật ra là do thẩm nương của hắn trước đó đã hỏi thăm sư phụ Tạ Tuân, cũng chỉ có thẩm nương mới quan tâm đến những chuyện này.

Tối qua lúc ăn cơm, thẩm nương có nhắc một câu, thế là trong đêm, một giàn nho ở Mai Lộc Uyển đã phải chịu cảnh độc thủ của vị tuấn huyện lệnh nào đó.

Dù sao cũng là đến thăm người bệnh, không thể đi tay không được, như vậy thì ngại quá.

Âu Dương Nhung không giải thích, sợ tiểu sư muội lại sa sầm mặt đuổi người.

“Sư huynh đúng là dò hỏi rõ ràng thật.”

Tạ Lệnh Khương dời mắt đi, nói nhỏ.

Tay nàng luồn qua rèm châu, vươn về phía đĩa nho, nhưng đến giữa chừng lại dừng lại, rồi rụt về.

“Tiểu sư muội ăn nho chắc không nhả vỏ đâu nhỉ?”

“Lẽ nào sư huynh không nhả?”

Lời của Tạ Lệnh Khương chợt ngưng, vì trong tầm mắt nàng, người nào đó đã thản nhiên như không có ai, cầm một quả nho cho vào miệng ăn, không chút khách sáo.

“Ưm ưm.” Âu Dương Nhung vừa nhai vừa đáp một câu không rõ ràng, thực ra cũng như không nói gì.

Tạ Lệnh Khương vạch đen đầy trán.

Sư huynh thật sự không xem nàng là người ngoài.

Nữ lang vốn đang rụt rè e thẹn bỗng chốc chẳng còn câu nệ lễ nghi, vội vàng giành lại nho khỏi móng vuốt của sư huynh.

Bên ngoài, trong sân viện trồng đầy hoa kiến lan, mấy nha hoàn đang túc trực thỉnh thoảng tò mò ngoảnh lại, liền thấy cảnh một đôi tuấn nam mỹ nữ cách rèm châu giành nhau nho qua ô cửa sổ.

Một nha hoàn đã hầu hạ Tạ Lệnh Khương nhiều tháng không nhịn được, kinh ngạc nhìn sang đồng bạn.

Vị Tạ thị quý nữ kia đã nhiều ngày không hề nở nụ cười, càng đừng nói đến việc hoạt bát, sống động như thế này, ngay cả khi Tô tiểu nương tử đến thăm cũng chưa từng được thấy.

Trong phòng, ồn ào một lúc, đĩa nho đã bị quét sạch như gió cuốn mây tan.

Âu Dương Nhung nhìn tiểu sư muội sau rèm châu, không khỏi hỏi:

“Sư muội không phải bị thương ở lưng sao, tại sao lại tựa vào đầu giường?”

Tạ Lệnh Khương cụp mắt: “Chẳng lẽ lại nằm sấp để giành nho với sư huynh?”

Âu Dương Nhung nhất thời lặng người.

Đúng thật, không thể nào nằm sấp tiếp khách được, tiểu sư muội lại là người hiếu thắng như vậy.

“Cũng phải. Vậy vết thương của sư muội thế nào rồi?” Hắn ngừng một chút rồi nói thêm: “Xem ra chắc không có gì đáng ngại nhỉ?”

“Sư huynh xuống tay, trong lòng không rõ sao.”

Hai người cách tấm rèm châu, im lặng một lúc.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!